36 cau hoi
Gặp gỡ người thử nghiệm "36 câu hỏi có thể khiến hai người lạ yêu nhau"
hạnh phúc 1668 lượt xem
Liệu 36 câu hỏi này có thực sự giúp các cặp đôi yêu nhau không? Liệu 36 câu hỏi này có thể giúp cặp đôi ở bên nhau hay không? Cùng khám phá khoa học của tình yêu với người thử nghiệm kỳ này: Kelly Corrigan - tác giả của best seller "The Middle Place and Lift" của tạp chí New York Times
36 cau hoi

Đây là tập 3 của Science of Happiness Podcast được ghi âm bởi Greater Good Science Center, là cuộc hội thoại giữa Kelly Corrigan Rudy Mendoza Denton với Dacher Keltner.

 

Dacher Keltner: Liệu 36 câu hỏi này có thực sự giúp các cặp đôi yêu nhau không? Liệu 36 câu hỏi này có thể giúp cặp đôi ở bên nhau hay không?

Nếu khoa học của sự hạnh phúc đã dạy chúng ta bất cứ điều gì, thì mối quan hệ tốt là điều kiện thiết yếu để cuộc sống thú vị hơn. Và tất nhiên, mối quan hệ lãng mạn có thể quan trọng hơn bất kỳ mối quan hệ nào khác.

Vậy làm thế nào để tìm kiếm một tình yêu lâu bền vậy? Bạn sẽ tìm thấy rất nhiều lời khuyên từ tạp chí hoặc các buổi nói chuyện, từ các chuyên gia trị liệu và bạn bè thân thiết. Tuy nhiên, hôm nay chúng ta sẽ nghe về một kĩ thuật khác mà các nhà tâm lí học đã nghiên cứu trong phòng thí nghiệm Việc này mất khoảng 45 phút, yêu cầu 36 câu hỏi đặc biệt, và nó có tác dụng không thể tin đc với những cặp đôi đã thử. Nó còn có thể giúp phá vỡ rào cản giữa các nhóm với nhau và giảm thành kiến về nhau.

Tôi là Dacher Keltner và đây là The Science of Happiness. Trong mỗi tập podcast, chúng tôi có 1 người thử nghiệm thực hành một bài được thiết kế để tăng cường hạnh phúc, khả năng phục hồi tinh thần, sự tử tế hoặc sự kết nối. Sau đó chúng tôi khám phá khoa học đằng sau điều đó.

 

Tham gia cùng chúng tôi hôm nay có người thử nghiệm là Kelly Corrigan. Kelly là tác giả của best seller "The Middle Place and Lift" của tạp chí New York Times, và bây giờ có cuốn sách mới tên là "Tell Me More: Stories About the 12 Hardest Things I’m Learning To Say". Cảm ơn cô rất nhiều khi có mặt ở đây, Kelly.

 

Kelly Corrigan: Oh, đây là một niềm vinh dự với tôi.

Dacher Keltner: Vậy là bạn đã làm 1 bài tập đưa ra cho bạn 36 câu hỏi, bạn và người đồng hành thay phiên nhau hỏi các câu hỏi này. Tôi biết là các câu hỏi lúc đầu có một chút hình thức thôi và sau đó là riêng tư và thân mật hơn. Điều gì khiến bạn chú ý khi thực hiện nữa không?

Kelly Corrigan: Một điều tôi chú ý đó là bạn có thể kết hôn với ai đó 16-17 năm mà vẫn cảm thấy khá lúng túng, điều đó có nghĩa là bạn phải thực hiện một cái gì đó mới mẻ và đúng đắn hơn. Vì vậy, chúng tôi đều cảm thấy ngốc nghếch và ngạc nhiên với mỗi câu hỏi về cặp đôi. Sau đó, một điều nữa là khi bạn có một cuộc trò chuyện dài như vậy, có sự lắng nghe và không có tranh luận - nó không giống như việc "chúng ta nên làm cái gì đây, có nên để Georgia tham dự bữa tiệc đó hay không?" - khi đó, chúng ta ai cũng đều có ý kiến riêng. Đó thực sự chỉ là việc bạn chia sẻ và tôi tiếp nhận nó. Đây là một điều đáng chú ý trong cuộc sống hôn nhân bình thường mà thôi.

Dacher Keltner: Vâng, tôi rất hiếu kì về việc có bao nhiêu cặp đôi thực sự lắng nghe lẫn nhau mỗi ngày.

Kelly Corrigan: Ý tôi là, bạn gần như phải ép buộc làm điều đó. Bạn cần phải có kế hoạch về mọi việc. Tôi không nghĩ việc đó xảy ra tự nhiên như vậy đâu.

Dacher Keltner: Giống như một sự ngạc nhiên phải không? Bạn đã làm gì, điều gì khiến bạn mất cảnh giác?

Kelly Corrigan: Một trong những điều khó chịu nhất về cuộc hôn nhân của tôi là Edward lặp lại rất nhiều thứ. Ví dụ như rất nhiều câu chuyện. Ở một mức độ thấp, nó giống như là sự xúc phạm khi ai đó nói với bạn điều mà họ đã nói rồi. Điều đó thật buồn cười bởi vì nó giống như một điều thực sự và chúng tôi nói về nó rất nhiều. Tôi không thể tin rằng có bao nhiêu thứ tôi không biết trong 36 điều ấy! Và tôi nghĩ rằng: "Edward, anh có rất nhiều điều chưa chia sẻ đó".

 

Kelly Corrigan: Tôi chỉ nhớ cảm giác như vậy. Bất kỳ điều gì bạn muốn nói, bạn có thể nói vì trong 1 cuộc hôn nhân hiếm khi cảm thấy như bạn đang nghe ai đó nói điều gì chưa từng nói trước đây? Không chỉ riêng bạn mà với bất kỳ ai, khoảnh khắc khi bạn chứng kiến ai đó đối mặt với nỗi sợ hoặc niềm hi vọng mà thậm chí họ chưa từng có trước đây. Và đó là những gì đang xảy ra và nó đáng cả một thứ mà chỉ một khoảnh khắc bạn tìm thấy điều gì đó trước mặt tôi.

Toàn bộ giả thuyết trong cuộc sống là  tất cả mọi người đều thực sự quan tâm về cái họ muốn cảm thấy bản thân mình được cảm thông sâu sắc. Tôi nghĩ hiếm khi nào, kể cả lúc họ được cảm thông, họ không tin hoàn toàn vào nó. Họ không nghĩ bạn đang thực sự điều chỉnh theo cách bạn có thể thực hiện. Ngoài ra, chỉ một khoảnh khắc ít ỏi trong số 36 câu hỏi tôi nghĩ, ‘Bạn chắc chắn bạn có thể cảm nhận tôi đang cảm nhận bạn ngay lúc này.” Bạn biết đấy, điều này giống như sự an ủi động viên vậy.

Dacher Keltner: Đúng đó. Bạn biết đấy, một điều mà chúng ta biết từ khoa học theo cách định nghĩa rằng chúng ta có những cảm xúc này dành cho cũng nhiều người khác. Theo nghĩa đen, có những phần ở bộ não hồi phục lại nỗi đau của con người và họ cảm nhận, trung tâm não bộ khi đề cập về nỗi đau sẽ lóe sáng nếu tôi thấy bạn đang đau đớn về thể xác. Ngoài ra, có rất nhiều thứ trong cuộc sống bận bịu này sẽ khiến ta phải rời bỏ cuộc sống tương tự. Đây có thể là những chủ đề triết học sâu sắc hơn  mà bạn đã lựa chọn trong bài tập phải không?

 

Kelly Corrigan: Vâng, chắc chắn chúng tôi đã thực hiện nó. Chúng tôi hoạt động theo cách mà chúng tôi thường không hoạt động. Tôi nghĩ việc thấy được sự khác biệt của nhau là rất quan trọng bởi vì trong trường hợp không làm điều đó, chúng ta có thể tự đánh giá cao về sự kết nối và hình ảnh về cuộc đối thoại. Tuy nhiên, sự thật là các cuộc đối thoại chúng ta thường xuyên lại mang ít trí tuệ hơn và ít tính cá nhân hơn. Không điều gì có thể ảnh hưởng đến bạn và cảm xúc và những gì bạn thấy e sợ. Đó là sử khác biệt trong việc tạo ra không gian như thế nào, nơi ta có thể nói những điều thực sự đáng yêu.

Ý tôi là … khi không có cảm xúc, chúng tôi là một cặp ngốc nghếch, tôi chỉ cảm thấy nếu tôi nói điều gì đó hàng ngày, Edward cũng sẽ vậy, “Có gì đó sai sai hả em? Em cảm thấy ốm phải không? Điều gì xảy ra với em thế? Tại sao em không tức giận khi anh để lại tất cả những vết bẩn như vậy?’ Vì thế, khi anh ấy nói một số điều tốt đẹp về tôi trong 36 câu hỏi đó và tôi nghĩ như thế này, ‘Anh đã trả lời vậy phải không? Em không thể tin đó là anh. Thật tuyệt vời.’ Cảm nhận như vậy đó…

Dacher Keltner: Điều này tương tự như khi chơi mấy trò chơi trong nhà vậy. Khi bạn đoán ra những điều này, bạn sẽ nói, ‘Được rồi, em thật ngốc. Em chuẩn bị mặc một bộ đồ nào đó đi.’ Tình huống thế này sẽ là tình huống mà bạn có thể nói điều gì đó thật tốt đẹp.

 

Kelly Corrigan:  Phản ứng mạnh nhất của tôi trong cả buổi trải nghiệm là sự cảm nhận theo cách khác thường để có mối liên hệ với nhau. Nghe thật khác lạ phải không? Khác lạ lắm ấy. Khi chúng tôi cưới nhau, đây là mối quan hệ quan trọng nhất trong cuộc đời chúng tôi. Đó là nền móng cho mọi thứ chúng tôi hiểu biết lẫn nhau, tương tự như lúc bắt đầu và khi kết thúc. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là chúng tôi thực sự như vậy, như việc nói chuyện và lắng nghe lẫn nhau và ở trên tầng hai cùng nhau.

Ý tôi là, điều này mang lại cảm giác hoàn toàn ngọt ngào, lãng mạn như khi bắt đầu. Vì điều bạn đang thực sự làm khi bắt đầu, lúc bắt đầu biết về ai đó, và bạn nghĩ bạn biết họ, và sau đó bạn nghĩ rằng không còn sự khám phá mới mẻ nào nữa. Thật buồn tẻ làm sao, phải không nào?

Dacher Keltner: Tôi thực sự rất hiếu kỳ. Bạn biết đấy, điều thực sự khiến tôi thấy thú vị chính là cấu trúc trong quyển sách Tell Me More và sau đó là thực hành bộ 36 câu hỏi. Trong quyển sách đó đã có một cấu trúc tương đương nhau để đọc. Điều gì trong 3 hoặc 4 câu hỏi trong đó bạn nghĩ sẽ giúp các cặp đôi chủ động nhất khi hỏi lẫn nhau?

 

Kelly Corrigan: À, tôi nghĩ đó là việc tốt khi cho 2 người biết điều gì bạn ngưỡng mộ từ đối phương. Không may mắn thay là tôi chỉ không nghĩ chúng ta thực hiện đủ. Ngoài ra, tôi sẽ không hỏi ban đầu là “vì em nghĩ anh sẽ thích – ý em, em nghĩ một số mức độ như việc đi vào một không gian ít có ý thức về bản thân hơn với một ai khác, nơi mà anh có thể nói điều gì đó anh ngưỡng mộ mà anh đã từng không nói trước kia”. Tôi nghĩ như vậy, sự gần gũi được dựa trên việc nói cho ai đó điều gì bạn sẽ không nói cho ai khác, hay chưa bao giờ tiết lộ. Ngoài ra, bất kỳ câu hỏi nào tương tự như vậy cũng khá ổn. Như thế này, điều không bao giờ xảy ra khi hỏi Edward liệu anh có từng nghĩ tới cái chết hay không. Cái chết của riêng anh ấy thôi.

Nếu có một ai đó nói rằng, “Bạn nghĩ anh ấy sẽ nói gì?”, tôi sẽ trả lời thế này: ‘Không, tôi không nghĩ anh ấy nghĩ như vậy. Tôi là người phụ nữ của anh ấy, người đi vào trong không gian cùng nhau.’ Và bạn biết đó, anh ấy lại trả lời thế này, ‘Dĩ nhiên là anh sẽ làm điều này, anh đã nghĩ về nó rất nhiều rồi.’ Sau đó là: “Anh yêu hãy nói thêm cho em đi.”. “Anh không thể đợi thêm nữa – em có thể đề cập trong 10 phút và tiết lộ cho anh điều gì đó.” Ngoài ra, chúng tôi còn có nhiều sự gần gũi như vậy nữa. Điều này tương tự như việc biết một bí mật vậy. Mặc dù điều đó chẳng có gì là suồng sã cả, điều đó tương tự như điều gì mà cả thế giới chưa bao giờ hỏi bạn và chưa bao giờ đủ quan tâm để lắng nghe đủ lâu. Tuy nhiên, tôi đã làm điều đó. “Anh là người đặc biệt của em. Hãy nói với em đi”.

Dacher Keltner: Đúng rồi, sau đó những câu hỏi tuyệt vời trong các mối quan hệ dẫn tới không gian đó. Tôi thích cách sử dụng từ không gian của bạn. Tôi nghĩ nhiều về cuộc sống có mối quan hệ vê việc tạo ra những không gian phù hợp với nhau.

Kelly Corrigan này, cám ơn bạn rất nhiều khi trở thành người thử nghiệm hạnh phúc của chúng tôi.

Kelly Corrigan: Chắc chắn rồi. Tôi rất hạnh phúc khi được trở thành người thử nghiệm.

 

Dacher Keltner: Nếu bạn muốn trả lời 36 câu hỏi, và những hình thức thực hành như vậy, bạn có thể tìm chúng trên website Greater Good in Action.
Chúng thoạt đầu trông có vẻ ngốc nghếch, bạn có thể tin chúng hay không, nhưng tôi tin có một số điều khoa học đã chứng minh đằng sau bộ 36 câu hỏi mà Kelly hỏi chồng mình và trả lời. Trên thực tế, các nghiên cứu chỉ ra rằng những câu hỏi đó có thể giúp cải thiện cuộc sống tình cảm của bạn. Chúng giúp bạn vượt qua định kiến và sự phân biệt chủng tộc. Sau đây, tôi giới thiệu một đồng nghiệp tâm lý học, cũng là một người bạn thân thiết của tôi giải thích ý tưởng này, Rudy Mendoza Denton. Rudy, rất vui mừng khi bạn có mặt ở đây.

 

Rudy Mendoza Denton: Cám ơn Dacher, tôi rất vinh dự khi có mặt ở đây.

 

Dacher Keltner: Buổi thực hành bộ 36 câu hỏi diễn ra như thế nào vậy. Theo khoa học, bộ đó thường dùng cho “bạn thân”. Làm thế nào mà lại áp dụng trong nghiên cứu được vậy?

 

Rudy Mendoza Denton: Hãy để tôi bắt đầu bằng cách cho bạn biết khi bạn đề cập điều này nghe có vẻ ngớ ngẩn. Lý do là khi UC Berkerley có xu hướng liên kết với tình yêu, hoa và những gì đó có xu hướng hippy và bạn để tình bạn và niềm hạnh phúc trong đó và điều này được thực hiện cho tình bạn như bạn thấy đó.

 

Dacher Keltner: Tôi nghĩ nguồn gốc bộ câu hỏi đó là từ Berkeley mà.

 

Rudy Mendoza Denton: Đúng là bộ câu hỏi đó có nguồn gốc từ Berkeley thật. Tuy nhiên, nó lại được đồn ra rằng đó không phải có nguồn gốc từ Berkerley. Nguồn gốc thực sự của bộ câu hỏi đó là từ Stonybrook, trong phòng lab của Giáo sư Art Aaron. Họ tạo ra một format hoặc các yêu cầu có thể tạo điều kiện cho sự gần gũi với nhau. Vì vậy, đây là phương pháp các nhà khoa học được sử dụng để tạo ra tình bạn hoặc sự gần gũi trong phòng thí nghiệm.

 

Dacher Keltner: Đúng rồi, chúng tôi luôn có chút sợ hãi khi tạo ra sự gần gũi hoặc tin tưởng, thế nhưng —

 

Rudy Mendoza Denton: Mọi người thực sự hay có ý kiến thế này, ‘Ý tụi ông muốn cái quái gì khi tụi ông tạo ra tình bạn trong phòng thí nghiệm vậy hả, bla bla bla. Nghe như Frankenstein vậy.’

 

Dacher Keltner: Vì vậy bạn có bộ 36 câu hỏi, bạn mang một cặp đôi hoặc bạn bè tới cùng nhau. Sau đó thì họ sẽ làm gì?

 

Rudy Mendoza Denton: Vai tròn chính là bộ câu hỏi này tạo nên điều gì đó khi 2 người nói chuyện với nhau, khi họ chỉ mới gặp mặt và chưa thực sự thân thiết.

 

Dacher Keltner: Đúng đó, có thể là khi ngồi cạnh nhau trên một chuyến tàu hay —

 

Rudy Mendoza Denton: Đúng vậy, các câu hỏi hay xảy ra kiểu như ‘Này, tên bạn là gì? Màu ưa thích của bạn là gì?’ Vấn đề ở đây là các câu hỏi đến nhiều hơn, sự gần gũi ở đây không mang hàm ý lãng mạn hay tình dục gì cả. Tuy nhiên, chỉ có những câu hỏi một chút về bản thân bạn hoặc về những thứ trong cuộc sống của bạn như suy nghĩ, thái độ và quá trình. Sau đó, bạn nghĩ và biết rằng tôi không biết tôi sẽ làm gì khi chia sẻ thông tin cho người lạ. Lại một lần nữa, vấn đề ở đây là bạn đang phân loại theo hướng dẫn của bộ câu hỏi đó để mọi người gần gũi với nhau hơn hay không mà thôi.

.

Dacher Keltner:  Rudy này, bài tập này đã được liên kết với sự gần gũi lãng mạn, và chúng tôi đã có tác giả Kelly Corrigan đề cập đến sự gần gũi về mặt cảm xúc, sự hiền hòa và phức tạp bộ câu hỏi mang lại với chồng của cô ta. Bạn đã phát triển và sử dụng 36 câu hỏi trong nghiên cứu của bạn theo cách thức khác phải không.

 

Rudy Mendoza Denton: Ngay từ khi vừa mới tốt nghiệp, tôi đã quan tâm tới việc đối phó với định kiến và sự tiêu cực trong các nhóm với nhau. Chính vì vậy, tôi đã ở phòng thí nghiệm để nghiên cứu về những mối quan hệ lãng mạn, tôi đã dành thời gian nghiên cứu cái chúng tôi gọi là ‘bạn thân’.

Ngoài ra, theo nghiên cứu, tôi cũng nhận ra rằng trong tình bạn có sự giảm thiểu định kiến. Điều này sẽ không khả thi khi nói rằng liệu mối quan hệ sẽ đi đến đâu. Liệu có ít sự phán xét hay không khi mọi người có thể phát triển tình bạn không phân biệt chủng tộc, hoặc mối quan hệ tình bạn đó, có cần cái nhìn cởi mở hơn về màu da, chủng tộc của người khác hay và đi sâu những gì bên trong của người khác hay không. Vì vậy tôi nghĩ rằng, “Này! Tại sao mọi người không làm vậy và thấy điều gì xảy ra. Hãy xem nếu mọi người trở thành bạn bè như thế nào nào.”

Dacher Keltner: Vì thế bạn đang xây dựng những tình bạn đến từ chủng tộc, địa vị khác nhau phải không?

 

Rudy Mendoza Denton: Chúng tôi đặc biệt quan tâm tới thời điểm tạo ra tình bạn để giảm thiểu định kiến về chủng tộc. Tôi nghĩ những phát hiện này có thể được khái quát hóa, và dĩ nhiên, chúng tôi đặc biệt quan tâm liệu việc trở thành bạn thân như vậy có hiệu quả hay không.

 

Dacher Keltner: Vậy bạn đã phát hiện ra điều gì trong nghiên cứu này?

 

Rudy Mendoza Denton: Ban đầu, chúng tôi phát hiện ra rằng sự hình thành tình bạn nhanh chóng có hiệu quả. Họ làm bạn với nhau rất nhanh và bền chặt, cho dù màu da, trải nghiệm cảm xúc và có nhiều điểm khác nhau. Chỉ hai người với nhau thôi. Đó là phát hiện đầu tiên của chúng tôi.

Phát hiện thứ hai liên quan tới mối quan hệ nhân qủa. Liệu có phải đó là khi mọi người ít có định kiến và có xu hướng cởi mở với tình bạn không phân biệt chủng tộc hơn hay không? Hay có điều gì đó đặc biệt về tình bạn không phân biệt chủng tộc dẫn tới ít sự phán xét hơn chăng? Chúng tôi có thể sử dụng bộ câu hỏi để giải quyết trường hợp này. Để giải quyết vấn đề này, chúng tôi tạo ra tình bạn trong phòng thí nghiệm và xem liệu mọi người có ít sự phán xét hay định kiến hơn hay không. Đó là những gì chúng tôi thu được trong nghiên cứu. Vì vậy, với chúng tôi, đây là sự xác nhận tuyệt vời khi hình thành tình bạn với ít định kiến, phân biệt hơn.

Tôi nghĩ điều này là phát hiện đáng kể thay vì nói, ‘Bạn chỉ có ít định kiến hơn và sau đó, bạn có xu hướng phát triển những tình bạn không phân biệt chủng tộc nhiều hơn’ thay vì đánh giá mức độ của con người, điều này dẫn tới việc đánh giá mức độ của một mối quan hệ. Vì vậy, nếu bạn phát triển những mối quan hệ tốt hơn với ai đó từ những nhóm khác, bạn có xu hướng có thái độ tốt hơn về nhóm đó. Điều này thỉnh thoảng được đưa ra giả thuyết hoặc viết ra trong nghiên cứu, nhưng lại chưa bao giờ đưa vào thực nghiệm và chúng tôi vui mừng vì đã làm được điều đó.

Bạn biết đấy, điều này tốn rất nhiều cảm quan vì một khi bạn phát triển một tình bạn, nhận xét của bạn không chỉ là về chính người đó, mà còn cả sự thay đổi quan điểm về cả một nhóm chủng tộc, vì điều này thay đổi khuôn mẫu, suy nghĩ của bạn. Điều này thay đổi kỳ vọng của bạn, thay đổi cách bạn nghĩ về các nhóm chủng tộc, tầng lớp khác.

Đây thực sự là phát hiện thứ ba tôi thấy rất thú vị, vốn đó chẳng phải là sáng kiến gì đâu. Sau buổi gặp đầu tiêu, một số người trải qua mức độ stress lớn hơn so với dự đoán. Tôi nghĩ điều này xảy ra do cảm giác thật sự khó và gây sợ hãi. Đó là sự đụng độ ngẫu nhiên trong tình huống mà nhiều người không có nhiều kinh nghiệm để xử lý. Tuy nhiên, điều tuyệt vời xảy ra ở mức độ 2 và 3, , mọi người ít có cảm giác stress hơn. Từ điều này, chúng tôi đánh giá thông qua tuyến nước bọt và hormone.

Ngoài ra, tôi phải chia sẻ podcast này nếu tôi có thể, vì đây là nghiên cứu tôi tin tưởng chắc chắn nhất trong sự nghiệp của mình. Tôi không hề phóng đại điều này đâu. Sau khi kết thúc nghiên cứu, sau 3 buổi trong quá trình hình thành bạn thân, chúng tôi cho mọi người chơi trò chơi Jenga, một trò chơi có sự hợp tác và tính đồng đội. Nếu tòa tháp bị rơi, bạn sẽ thấy các cặp bạn thân đó hỗ trợ nhau khi chỉ vài tuần trước họ là những con người hoàn toàn lạ mặt, chỉ cười trừ khi bắt đầu tìm hiểu. Sau đó, họ rõ ràng có sự tương tác với nhau và đem nhiều niềm vui. Đây là một tình bạn không có sự phân biệt thực sự. Tôi nhấn mạnh lại lần nữa, đây là điểm nhấn trong sự nghiệp của chính tôi.

Dacher Keltner: Hay đấy, ý tôi là trên lý thuyết bạn thường phát hiện khi bạn mang những người đến từ nhưng chủng tộc khác nhau, luôn có một sự lo lắng hay sự hiểu nhầm lẫn nhau, và format câu hỏi này thật sự hữu ích đó.

 

Rudy Mendoza Denton: Điều này thực sự đáng giá rằng tại sao nhiều người tránh việc liên lạc trong nhóm tại địa điểm đầu tiên, vì họ rằng họ sẽ trở thành mục tiêu của sự phán xét. Điều này dẫn tới việc họ nói gì đó sai lệch, hai chân gắn chặt lại, và mỗi quan hệ dĩ nhiên không được tốt lắm. Vì vậy, bạn biết đấy, mọi người lại quay trở lại với mạng lưới quan hệ mà họ biết, có xu hướng đồng nhất.

 

Đó là một yếu tố quan trọng và khiến tôi quay lại những gì đã đề cập sớm hơn về chức năng chính của 36 câu hỏi, và nó giúp phá vỡ những rào cản. Đó là một sự thật đơn giản rằng nó là một nhiệm vụ có cấu trúc rõ ràng, “Này, về mấy gã Yankees kia thì sao?” hay điều gì đó khác, đúng không? Tuy nhiên, thay vì đọc câu hỏi, hãy nghe cách trả lời của người đó. Khi mọi người ở thời điểm bắt đầu, họ dựa dẫm và chán nản vì chính câu trả lời của họ.

Dacher Keltner: Đúng đó, mọi người thường có một ít phòng vệ bên ngoài.

 

Rudy Mendoza Denton: Chính xác là mọi người có một ít sự phòng vệ rồi. Sau đó, khi có những câu hỏi đi sâu hơn và có sự gần gũi hơn, mọi người bắt đầu thả lỏng bản thân, bắt đầu cười và thấy xấu hổ một chút, rồi mọi người cùng cười và chia sẻ điều đó, thay vì không cảm thấy thoải mái với nhau. Khi bạn nói điều gì ngớ ngẩn và không thoải mái lắm, cả hai cùng cười.

 

Dacher Keltner: Điều này thật thú vị. Bạn biết đó, bạn đã nhấn mạnh điều này cho chúng tôi vì nhiều lý do, như bước chậm lại và suy nghĩ tại sao việc thay đổi câu trả lời và câu hỏi lại thay đổi nhiều như vậy? Đó là một phần của sự tin tưởng, khiến mọi người cười nhiều hơn, đó là bước bắt đầu khi biết ai đó, phá vỡ những rào cản. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ nghĩ về ý tưởng này, và thí nghiệm này thể hiện những điều cơ bản trong hạnh phúc mà không hề chạm được dễ dàng. Đó là mối quan hệ giữa người và người phải không? Đó  chính là nơi mà hành động bắt đầu.

 

Rudy Mendoza Denton: Đúng vậy đó. Tôi sẽ không chú ý đâu nếu lý do vì sao sự gần gũi giữa con người với nhau có cơ chế như vậy lại không được đề cập. Đây là một hiện tưởng rất cụ thể được gọi là “sự thể hiện cá nhân”. Đó là khi bạn cảm thấy người khác gần gũi hơn, thông qua bộ 36 câu hỏi, hoặc qua một mối quan hệ dài hạn, bạn sẽ có xu hướng xác định sai biểu hiện của bạn mình thành những hành vi của mình. Điều này khiến tôi có một chút thời gian lâu hơn để nói, ‘Không, không, không…. Một nhà soạn nhạc tài ba phải không? Đó không phải là tôi. Đúng đó. Đó là bạn tôi.’

Vì vậy, nó có chút gì đó không hẩn là sự choáng váng, mà là sự mở rộng của quan điểm, hành vi của những người khác tới bản thân mình. Đó là lý do tại sao tôi luôn toát mồ hôi khi bạn mình thuyết trình. Ngoài ra, đó cũng là lý do vì sao bạn tôi cảm thấy tốt khi mọi thứ cũng xảy ra với tôi như vậy.

 

Dacher Keltner: Bạn biết đấy, bạn thực sự làm nổi bật một trong những yếu tố tôi đánh giá thấp nhất nhưng lại quan trọng về mặt khoa học rằng hạnh phúc là khi chúng ta trở thành những người có xu hướng quan hệ với xã hội, phải không nào? Đó là tất cả những sự hỗ trợ về mặt cảm xúc. Đó là nơi mà chúng ta tìm thấy hạnh phúc và sức khỏe. Ngoài ra, cách tôi yêu thích bạn tập trung ngay hôm nay, cách bộ 36 câu hỏi có cấu trúc hợp lý thế nào để phá vỡ rào cản và cảm thấy gần gũi với người có chút ít khác biệt với chúng ta, khi họ trở thành những người hàng xóm hoàn toàn khác, có truyền thống, tôn giáo khác nhau và hơn thế nữa. Theo bạn, bài học từ 36 câu hỏi kia là gì vậy?

 

Rudy Mendoza Denton: Câu hỏi hay đấy, Dacher. Tôi nghĩ một trong những điều sâu sắc nhất chúng ta có thể rút ra từ nghiên cứu này, bạn cần phải rất thận trọng và cố gắng để tiếp cận ai đó. Chúng ta đang nói về sự phân biệt chủng tộc, nhưng nó còn có thể là cả sự phân chia về tôn giáo, tầng lớp xã hội nữa. Những điều đó là sự can thiệp bản thân mà chúng có rất ít điều tương tự như việc thiết lập quan hệ xã hội. Thế nhưng, những điều đó lại đang thay đổi cả thế giới.

 

Dacher Keltner: Rudy, tôi muốn cảm ơn bạn vì đã tham gia buổi podcast của Science of Happiness. Đây thực sự là một buổi đối thoại tuyệt vời về tình bạn và mong bạn quay lại lần nữa.

 

Rudy Mendoza Denton: Tôi mong sẽ quay lại. Cám ơn, Dacher.

 

Nguồn: https://www.mindful.org/36-questions-that-help-you-fall-in-love/